Bạn đã cảm được – hoàng hôn nơi phía xa – trong khắc khoải và cả trong niềm hy vọng chưa…???

Vậy mà tôi đã từng – đã từng cho đó ánh bình minh và vẫn mong đó là một chút bình minh của đời mình – bình minh mang ngày mới đến xóa tan màn đêm cuốn đi hết những gì là của hôm qua đầy ưu phiền và mệt mỏi. Nặng trĩu trong tâm trí với những lời cứ như vẫn dai dẳng không dứt cứ như là không thể cứ mãi vây lấy làm ngột ngạt cuộc sống làm tinh thần trở nên hoang man trong cái sự chẳng vô hình mà như đang vụn vỡ. Cố tìm hướng cố vùng vẩy trong vô vọng cố mong tìm cho mình một lối thoát dù biết chẳng dễ dàng gì.

Cuộc sống không cho một ai cơ hội để quay lại nối tiếp những từ ” giá như “… hay là ” nếu có thể ” cuộc sống và những cuộc hành trình mang tên sự nối tiếc vốn dành cho những biểu hiện của sự nông nỗi vội vàng lẫn sai lầm. Như những gì vốn là hiện thực trên chuyến đi đầy phiêu lưu ấy thì lại không có chỗ cho sự dừng mà chỉ là sự đến của thời gian cũng như thời điểm- nhanh hay muộn mà thôi. Đến nhanh để có thể nắm bắt cơ hội một cách tốt nhất nhưng đến muộn cũng không hẳn là bỏ lỡ một điều gì vì trên đoạn đường muộn màng ấy lại có thể bắt được một điều gì đó đặc biệt trong đời. Mỗi thời điểm đều là sự khác biệt – sự khác biệt mang trong đó nhiều ẩn biến hình và dấu mình trong cái gọi là mênh mông của biển đời mà có thể trong phút chốc được níu giữ hay trượt vội qua.

Dự cảm và cách để thấu những điều tưởng dễ dàng ấy lại là một quá trình của sự trãi nghiệm dấn thân đôi khi là đánh đổi. Nhưng cái dẫn đến là một kết quả vô hình không định lượng mà lại rất đắt trong đời mà dù có bao nhiêu tiền cũng không mang về được- không phải đơn giãn mang ý nghĩa bài học cuộc đời mà là hiện thực được cụ thể hóa trên những con đường mà nơi chân qua ánh mắt nhìn tâm cảm nhận và rồi nhận thức dưới sự tự tạo và được tạo do cuộc đời mang đến.

Bình minh chưa qua hoàng hôn đã đến cuộc đời rồi cũng sẽ về một điểm sao không thật trọn vẹn cho những tháng ngày còn đó trong đời…

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here