Viết cho một cuộc tình kết thúc

0
811

Đêm mùa đông lạnh lẽo vô cùng, như tâm hồn ta đã từ lâu không còn rung lên những nhịp lệch lạc ấm áp. Bước đi vô định trên con đường quen thuộc, tưởng như mọi khoảng cách về không gian và thời gian đã không còn chút giá trị.

Ta những tưởng như mình còn trẻ lắm…ta dường như vẫn quá đa mang. Nơi này, chỉ đôi khi thôi, ta trở lại, dù chẳng để làm gì nữa, dù chẳng tìm kiếm hy vọng nào nữa, dù chẳng còn là ý nghĩa với bất kỳ ai nhưng ít nhất là ta có thể thẳng thắn đối diện với chính mình.

Ta vốn đã mắc nợ với trái tim mình!
Người ta chẳng còn nhắc đến tên ai với ta nữa. Chuyện của chúng ta giờ đã là chuyện của riêng của mỗi người. Ta vẫn nghe những bản tình ca bất hủ bằng thứ ngôn ngữ ta chẳng hiểu nổi nhưng không hiểu sao em lại từng buồn đến thế mỗi khi chợt nghe. Ta không còn được thấy đôi mắt u buồn đó nữa. Em đang nơi đâu???

Dàn hoa phong lan nhiều màu mà em từng rất thích, ta vẫn hàng ngày chăm chút. Những bông hoa mong manh không hương sắc ấy chẳng sánh nổi với tên em, mà sao nhìn hoa vẫn thấy đắng lòng đến thế? Em có còn yêu hoa như tâm hồn em ngày ấy?

Thi thoảng ta cũng muốn nghe giọng em một chút, chỉ một chút thôi ý mà. Cái giọng đanh đá đó đến giờ vẫn đành hanh đến thế! Chưa từng một chút khác biệt dù thời gian có kéo tuổi xuân của chúng ta đi quá xa.

Mùa đông này, mong những cơn mưa đừng khiến em tôi lạnh. Bàn tay em hay lạnh lắm, ta chỉ muốn được sưởi ấm đôi bàn tay ấy, xoa cái đầu bướng bỉnh ấy, ôm chùm thân hình mũm mĩm ấy rồi đưa em đi qua những mùa đông giá rét.

Ta từng hối tiếc rất nhiều thứ nhưng điều duy nhất ta không hối tiếc là ngày ấy, tháng ấy, năm ấy ta đã gặp được em. Chúng ta sinh ra đã định phải ở đúng chỗ đó nên dù muốn hay không ta vẫn phải đứng đúng chỗ của mình. Đêm nay, bên ly trà nguội lạnh và điếu thuốc hút dở, ta thấy nhớ một người luôn nhớ ta!

Wrote to endless love!
Dear
Angel

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here